Thơ: Lê Nguyên Hồng
Anh cùng em về thăm quê nội
Tìm lại dáng xưa lem luốc thơ ngây
Vô tư quá để bây giờ tiếc nuối
Tháng năm ơi! Mưa nắng vơi đầy
Thời gian xanh như dòng sông mải miết
Gội tóc mẹ mòn bạc lẫn mây trôi
Con lặng lẽ bên gốc chè, gốc mít
Chợ sớm, chợ hôm, thời trẻ mẹ đâu rồi?
Nhớ thuở đói nghèo tháng Ba ngày Tám
Nếp nhà tranh đạm bạc bữa cơm chiều
Mắt mẹ quầng sâu, ngọn đèn mờ tỏ
Con như cây thầm lặng thấm bao điều
Anh cùng em về thăm quê nội
Tìm lại tuổi thơ trong nắng trong mưa
Đâu lối cũ bước chân trần đến lớp
Cánh diều xa…nhức nhối ước mơ…
Nơi anh đã lớn lên và xa cách
Có nước giếng Trùm* tắm mát tuổi thơ
Có Rú Lịnh* vui bạn bè hái củi
Và rờm* sim còn ngọt đến bây giờ
Gặp lại quê hương sao lòng bỡ ngỡ
Nếp nhà tranh thành dĩ vãng lâu rối
Tiếng xe máy theo người ra ruộng
Ngọn đèn dầu thành cổ tích xa xôi
Bạn bè ơi! Mỗi đứa một nơi
Có nhớ thuở quần đùi, áo vá
Có nhớ không, quê nghèo dạo đó
Bữa đói bữa no nuôi ta lớn nên người?
Anh chợt hiểu cuộc đời cay nghiệt quá
Chỉ có cỏ vô tư trên mộ người thân
Dáng mẹ cha quá chiều bóng ngả
Chẳng níu kéo nào sao nặng trĩu bàn chân?
Cứ mỗi lần về thăm quê nội
Về với chốn xưa gốc rễ sinh thành
Về với buổi đầu đời nông nổi
Bỗng giật mình, mái tóc chẳng còn xanh…
Vĩnh Hiền, tháng 6 – 2003
*Giếng Trùm: tên một cái giếng làng ngày xưa ở trong Rú Lịnh
*Rú Lịnh: Là một cánh rừng nguyên sinh còn lại vắt qua giữa 2 xã Vĩnh Hiền-Vĩnh Hòa (huyện Vĩnh Linh, tỉnh Quảng Trị)
*Rờm: tiếng địa phương, tức là đồi.
Vào thăm nhà anh được rồi nè,tem vàng!À mình 1975 còn anh Hồng sao ,để dễ xưng hô thôi mà!
Trả lờiXóaChào bạn! rất vui khi bạn vào thăm mình. cảm ơn nhiều nhé!
XóaChào em.cảm ơn em đã vào thăm anh. anh nawm1957, già lắm rồi nhưng vẫn thích giao lưu với bạn trẻ. có lẽ do nghề nghiệp sinh ra thế. Thân mến!
XóaLá rụng về cội
Trả lờiXóaĐích tôn thì về nội
Thuở mô cũng phải rứa rồi
Chỉ thương phận gái thác nơi quê chồng
Đúng rồi. "con gái ngoại tông/quê cha thì bỏ/quê chồng thì theo".Con gái về quê chồng làm chủ nhà đấy. có con gái là sướng nhất! ha ha...
Xóa