MẸO GIỮ CHỒNG
Có chồng thì phải giữ. Chuyện nghe xưa như trái đất nhưng không bao giờ cũ, nó trở thành đề tài muôn thuở của xã hội. Cái gì thì có thể san sẻ, nhường nhịn cho nhau được, chứ đố phụ nữ nào phát hiện chồng mình có máu họ Sở mà lại để yên? Liệu hồn đấy. Không tin thì cứ hỏi cả trăm phụ nữ mà xem, họ đều có chung một ý kiến bất di bất dịch: “chồng là thứ tài sản đặc biệt của ta, không ai được đụng vào. Của ta thì ta giữ, đừng giữ nhầm của thiên hạ là được”. Tất nhiên, ở đời ối chị cố tình giữ “nhầm” chồng người khác mà chẳng ai hay. Thế mới đau chứ. Cũng có người biết, nhưng họ dại gì mà xen vào chuyện riêng tư người khác cho mệt và rắc rối? Vậy nhưng chuyện ngoại tình người ta hay nói đến giới đàn ông. Trong thực tế, nhiều anh chồng thích “của lạ” nên chị em phải cảnh giác và tìm mọi cách giữ chặt. Nếu không như thế thì sẽ mất chồng hoặc có cô gái khác bí mật nắm giữ chồng mình là cái chắc. Chị em cứ nghĩ làm như vậy thì sẽ yên tâm quản lý được đức lang quân của mình.
Lạ gì tính đàn ông, thấy gái đẹp là mê, hay trêu ghẹo, tán tỉnh. Mà nhiều phụ nữ cũng khó hiểu, khi đã có chồng mà thấy đàn ông để ý đáng ra từ chối thẳng thừng thì làm gì sinh chuyện lôi thôi, đằng này coi đó là niềm tự hào, cứ để xem sao? Nếu đàn ông có lời khen về nhan sắc thì chị em tin ngay, cảm thấy rất khoái. Đàn ông biết phụ nữ “yêu bằng tai” nên lúc tán tỉnh những chị đã có chồng, họ cứ khen hết điểm này sang điểm nọ, mất gì mà không khen cho đẹp lòng nàng, khiến cho chị em sướng lên, cứ tưởng thật, dần dần bị sa ngã. Không ít gia đình vì chuyện đó mà vợ chồng hục hặc, không hạnh phúc, có khi dẫn đến ly hôn. Chị em nào có tính lẳng lơ thì hãy coi chừng, rất dễ xiêu lòng trước những gã đàn ông giỏi “nịnh đầm” đấy. Kết cục chả hay ho gì đâu. Loại đàn ông mồm miệng liến thoắng, ba hoa tán tỉnh phụ nữ là kẻ chai mặt, thay tình nhân như thay áo, đừng có tin mà khi dính vào là phiền phức lắm. Chả vì thế mà người ta hay nói: “Nhất đẹp trai, nhì chai mặt”để chị em liệu mà cảnh giác kẻo mắc mưu những gã đàn ông như vậy.
Trong xóm có ba nàng hình như cùng họ hàng xa với ả Hoạn Thư, đó là cô Thắm, cô Thơm và cô Hoài. Các cô hay ghen và luôn giám sát chồng từ mỗi bước đi. Các cô cùng chung dòng máu ghen nên thân nhau. Trong ba cô thì riêng Hoài có một cách ghen và phương pháp giữ chồng siêu hơn hai cô kia nên gia đình vẫn êm thấm, hạnh phúc. Mỗi cô có một mẹo giữ chồng, không ai bày cho ai. Cô nào cũng nghĩ cách của mình là thượng sách. Đối với Thắm và Thơm, cứ chồng ra khỏi nhà là các cô tìm cách theo dõi xem chồng có quan hệ với cô nào không, có liếc mắt đưa tình với ả chân dài nào không? Ngày nay, giao lưu xã hội rộng nên các cô rất sợ chồng mình có tình ý với những phụ nữ tươi trẻ xung quanh. Hai anh chồng của Thắm và Thơm khổ sở vì chuyện vợ hay ghen bóng ghen gió, nhất là anh chồng của Thắm làm việc cơ quan nhà nước. Khi về nhà, trên người của chồng có mùi hơi lạ một tý là y rằng vợ vặn vẹo đủ điều. Mùi xà phòng rửa tay ở nhà vệ sinh cơ quan cũng đã làm anh khổ sở khi bị vợ lục vấn cho ra nhẽ. Người ta bảo ghen là thiên tính bộc lộ tình cảm người vợ do quá yêu chồng. Nhưng có người bảo ghen là thứ bệnh hoạn khi người phụ nữ ích kỷ, không tin chồng, lúc nào cũng nghi ngờ chồng, chưa hẳn xuất phát từ tình yêu. Nghĩ lại, nhận xét nào cũng có cái lý của nó. Bởi vì trong thực tế có nhiều anh chồng hay lăng nhăng nên chị em ghen là phải. Các chị nói với nhau rằng: “ Thà ghen nhầm còn hơn bị chồng xỏ mũi. Chồng mình thì mình ghen, đừng ghen chồng người khác là được”. Trong cuộc sống, có những chị em ghen ngược với chồng người khác mới thật buồn cười. Nhưng chuyện đó phức tạp lắm, nói ra ở đây không tiện.
Có một hôm, chồng Thắm từ cơ quan về, để cuốn sổ công tác giữa bàn, quên cất vào cặp. Lúc anh vào phòng tắm, chị vợ tò mò mở trộm sổ ra xem. Chị ta mở nhanh rồi đọc được phía cuối sổ có ghi hai bài thơ, mà theo chị đó là thơ của những kẻ hay trăng hoa, luôn luôn nghĩ xấu về vợ, coi vợ là đối thủ. Bài thơ thứ nhất:
Vợ là địch,
Bồ là ta
Chiến sự diễn ra
Ta về với địch.
Sống trong lòng địch
Vẫn nghĩ đến ta
Đám cưới, đám ma
Ta đi với địch
Tham quan, du lịch
Ta đi với ta
Ha ha ha…
Đọc xong bài thơ, tức lộn ruột. Thắm ghét nhất là mấy tiếng “ ha ha ha” cuối bài thơ. Phản bội vợ mà cười khoái chí thế à? Thật khốn nạn! Đã vậy lại thêm bài thứ hai nằm ngay bên dưới như thách đố trêu ngươi, cũng nội dung nói về đàn ông ngoại tình mà lại hết sức khôn ngoan, ăn vụng biết chùi mép mới chết chứ. Chị ta hoa mắt khi đọc từng câu thơ:
Đàn ông vốn thích ăn quà
Ăn xong rồi lại về nhà ăn cơm
Nhai cơm như thể nhai rơm
Nên cần kết hợp ăn cơm ăn quà
Kết hợp cân đối hài hòa
Khéo chùi sạch mép, cửa nhà ấm êm.
Tranh thủ chồng đang tắm, Thắm ghi vội hai bài thơ cất đi để làm bằng chứng sau này. Đêm ấy, chị ta chất vấn làm cho chồng phân bua đến mệt. Anh ta bảo lúc uống cà phê, có một anh bạn đọc hai bài thơ cười cho vui, anh chép lại định bụng đọc cho mấy người bạn cùng nghe, chuyện đàn ông hay tào lao với nhau ấy mà. Cô vợ vẫn ấm ức về hai bài thơ đó. Cô cứ nghĩ: Nếu là người không có tính lăng nhăng thì chép thơ ấy làm gì? Có cô vợ như thế cũng đến là khổ, nếu không nói là thật khó sống. Từ hôm nắm được hai bài thơ ấy, tình cảm vợ chồng chùng xuống, ngột ngạt. Lâu lâu, chị ta lại đem thơ ra đọc để rồi nảy sinh những suy diễn lung tung. Sự ghen tuông và nghi ngờ chồng ngày càng tăng tiến. Chị ta không theo dõi chồng hàng ngày được nên cậy nhờ một người bạn gái làm gần cơ quan anh ta theo dõi hộ. Mọi tính cách của chồng, chị ta đều tiết lộ cho bạn gái biết hết. Vô tình, chuyện riêng nhà mình lại phơi bày cho hàng xóm biết tường tận. Kể ra cũng không khôn. Lúc đầu chị này rất trung thành với sự nhờ cậy của Thắm. Mọi tin tức của chồng, chị vợ tuy ở nhà nhưng nắm rất rõ. Chị ta yên tâm về ông xã của mình không có tính trăng hoa. Mà chồng của Thắm vốn là người đàn ông chỉ biết chăm lo gia đình, không bao giờ xao nhãng trong tình cảm vợ chồng. Cứ hết giờ làm ở cơ quan là anh về với vợ con, nề nếp ấy đã giữ cho gia đình hạnh phúc bao nhiêu năm qua. Thắm tự hào về chồng mình nhưng không nói ra.
Người bạn gái ấy thấy chồng Thắm hiền, thật thà, có nhiều nét đáng yêu mà chồng mình không có. Chồng của chị ta lái xe cho một doanh nghiệp tư nhân, tính cục và gia trưởng, nhiều khi tát tai vợ nảy đom đóm cũng do anh ta hay tư tình với mấy cô công nhân trẻ nên vợ bực, có những lời qua lại khó nghe, vậy là xung đột. Từ chỗ làm nhiệm vụ “thám tử”, chị ta có cảm tình với chồng Thắm. Chị ta tiết lộ chuyện đang theo dõi cho chồng Thắm biết. Anh ta chỉ cười và cũng không trách móc vợ. Anh lạ gì tính ghen đã có trong máu của vợ mình từ khi chung sống với nhau. Biết có người theo dõi nên chồng Thắm càng tỏ ra đứng đắn, nghiêm túc. Nhưng chuyện đời không đơn giản như thế, nhất là chuyện đàn ông và đàn bà. Thắm rất yên tâm khi có “tay trong” giám sát chồng từng ngày. Nào ngờ, người giám sát ấy lại thầm đem lòng yêu chồng của bạn. Mà đàn bà đã yêu thì họ tìm cách chiếm lấy tình cảm đàn ông. Do sống không hạnh phúc với chồng nên chị ta muốn có người chia xẻ. Qua những lần tâm sự về cuộc sống riêng tư nhiều uẩn khúc của mình, chị ta đã làm chồng Thắm mủi lòng. Có mấy lần chị ta gục vào lòng chồng Thắm khóc. Thế là giữa họ nảy sinh mối đồng cảm, rồi chuyện yêu đương nãy nở tự lúc nào không hay. Đàn ông cũng dễ lạt dạ trước phụ nữ có chuyện buồn như thế. Dù muộn mằn nhưng cuộc tình diễn ra dịu dàng, mãnh liệt mà đằm thắm, không ai biết được. Họ yêu nhau nhưng vẫn giữ hạnh phúc gia đình của mình. Đó là tình yêu của những người đứng tuổi, từng trải chuyện đời. Họ yêu nhau mặn mà ngấm ngầm được vài năm thì chuyện bị lộ.
Hôm ấy, do tình cờ Thắm lên huyện mua mấy thứ lặt vặt, bất ngờ bắt gặp hai người đang ăn trưa với nhau ở quán. Khi tìm hiểu thì Thắm mới hỡi ôi, cặp tình nhân này thường xuyên cặp kè, tình tứ như vậy. Có khi trong giờ làm việc, anh chị liên lạc qua điện thoại di động, rủ nhau đi đâu không rõ. Không khí gia đình của Thắm từ đó nặng nề, vợ chồng mâu thuẫn sâu sắc. Sự đa nghi đã thường trực trong lòng người vợ vốn sẵn máu ghen, nay tăng lên bội phần. Thắm căm thù cô bạn mà mình đã tin tưởng nhờ cậy bấy lâu. Đúng là gửi trứng cho ác. Hai vợ chồng sống lạnh nhạt chẳng khác gì đối phương chờ sơ hở của nhau là bùng nổ chiến tranh.
Trong thực tế, đàn ông cũng ghen vợ ghê lắm. Nhưng đàn ông ghen không giống phụ nữ. Khi đàn ông ghen kèm theo sự đổ vỡ trong gia đình, dẫn đến hậu họa đáng sợ không lường được. Xin mách nhỏ với chị em phụ nữ rằng, đàn ông rất ích kỷ trong chuyện vợ chồng còn hơn phụ nữ nhưng họ không thể hiện ra bên ngoài đó thôi. Tính đàn ông là thế. Chị em đừng nghĩ đàn ông không hay ghen rồi lẳng lơ với trai là nguy hiểm đấy. Chồng mà bắt được vợ ngoại tình thì coi như xong phim, mỗi người một ngả, và sự chê cười của người đời dồn hết lên người vợ, thế mới oan uổng chứ. Trong chuyện ngoại tình, người ta hay chê trách phụ nữ, còn đàn ông lại dễ dàng được tha thứ. Có người còn bảo: Ối dào, đàn ông ấy mà! Kể ra cũng không công bằng nhưng đó là sự thật. Chị em phải liệu mà giữ mình kẻo ân hận một đời do có những phút giây nông nổi ngả vào vòng tay thằng đàn ông khác.
Còn với Thơm, hai vợ chồng đều làm ruộng. Có tính hay ghen nên thấy chị em nào buông lời đùa nghịch với chồng mà anh ta lên tiếng đối đáp lại là chị ta sị mặt, không thích, về nhà đay nghiến chồng rất khó chịu. Vốn không muốn tình cảm sứt mẻ, anh chồng đành im lặng cho êm ấm gia đình. Anh này bị cánh đàn ông liệt vào hàng sợ vợ nhất xóm. Anh ta đành cười xòa, chấp nhận. Nhưng anh ta tâm sự với mấy bạn thân: “Tớ sợ vỡ chứ chả sợ vợ. Cứ chịu nhẫn nhục cho xong chuyện, có chết ai đâu?”. Hàng ngày đi làm, vợ ở đâu thì chồng ở đấy, dễ quản lý. Trong thôn tổ chức chơi bóng chuyền thì anh chị đều đi với nhau, vì cả hai là cầu thủ bóng chuyền nam, nữ. Anh ta đi đá bóng đội nam, chị vợ cũng bám theo cổ vũ. Nơi nào có mặt chồng là hình bóng vợ thấp thoáng bên cạnh. Bên ngoài nhìn vào cảm thấy họ rất hạnh phúc, nhiều người mơ ước được như thế. Anh chồng bị trói buộc bằng sợi dây vô hình từ khi cưới cô ấy về, không gỡ ra được, đã trở thành thói quen, mất hết tự do. Các cô gái trêu đùa, có vợ theo dõi nên anh ta không dám hó hé đùa lại hoặc nở nụ cười xã giao thân thiện. Người ta hay nói đùa:“Đàn ông từ khi lấy vợ là tự nguyện đeo còng vào tay” cũng không sai. Nghĩ mà buồn. Cô vợ cho đó là cách giữ chồng hay nhất và thấy rất yên tâm, phấn khởi. Cô này to béo nhưng có tính lười, chồng rủ đi bộ buổi sáng cho khỏe thì không đi, cứ nằm lỳ trên giường ngáy khì khì. Thế là anh ta đi bộ một mình với mấy người trong xóm. Chị vợ chẳng hề bận tâm, yên chí ngủ cho đã giấc. Từng nhóm đi bộ buổi sáng rất đông, đã trở thành phong trào rầm rộ ở nông thôn. Đàn ông, phụ nữ, trẻ già đều đi bộ. Những sáng tinh mơ, người đi bộ trên các nẻo đường nhộn nhịp như hội.
Ở xóm bên có một cô góa chồng ba năm rồi, đã có hai con, trong người dậm dựt khó chịu nhưng không bộc lộ ra bên ngoài, sợ xấu hổ nên âm thầm nén nhịn. Cô ta cũng thường xuyên đi thể dục buổi sáng cho nhẹ nhõm trong người. Qua những lần đi bộ, thấy chồng Thơm cũng hay hay, có những nét hấp dẫn, thế là cô tìm cách gần gủi bắt chuyện. Vậy là anh chị thích nhau. Thú thật, lúc đầu chồng Thơm thấy lo và sợ. Anh ta không dám dây vào “thứ của nợ” dễ làm tan nát hạnh phúc gia đình, mặc dù trong bụng vẫn thấy thích. Nhưng cô gái trông cũng mướt mắt, đang tuổi hồi xuân phơi phới, nghĩ cũng tiếc. Sáng nào đi bộ cô ta cũng điểm vào người tý nước hoa, mặc quần lửng, khoe cặp giò trắng trẻo mịn màng, lộ rõ bộ mông căng ninh ních trong chiếc quần mỏng hơi chật đầy khêu gợi, áo lót mặc hở cả hai bờ vai và khuôn ngực đầy đặn, hai bầu vú đẩy đà nịt chặt mà cứ nẩy nẩy theo nhịp bước như khiêu khích, chào mời. Cô này biết cách tạo cho anh ta chú ý đến cơ thể tràn trề sinh lực của mình. Từ khi lấy vợ, bị “quản thúc” nghiêm ngặt, giờ đây mới thực sự tự do. Hình ảnh cô hàng xóm đã làm đảo lộn suy nghĩ, vì không có vợ bên cạnh nên anh ta thoải mái vô cùng. Anh đi bộ phía sau, thỏa thích ngắm kỹ cô gái trước mặt, thỉnh thoảng buông lời đùa cợt. Cô gái cũng đáp lại những lời tình tứ, biểu thị sự đồng tình, kèm theo những cái liếc mắt, nhíu lông mày đầy bí ẩn. Mùi nước hoa thoang thoảng mới quyến rủ làm sao! Thế rồi anh chị dính nhau, cứ đêm nào cũng mong trời chóng sáng để được đi bộ, có cơ hội cặp kè tại nơi hẹn hò. Anh chị hẹn nhau đi bộ sớm hơn, chỉ đi lẻ hai người. Họ thường xuyên đưa nhau vào vùng nhiều cây rậm, hú hý xong xuôi là tách riêng mỗi người một đường, trà trộn vào những nhóm đi bộ về nhà. Họ rất khôn ngoan. Cả thời gian dài tằng tịu với nhau mà chả ai nghi ngờ gì cả. Sau hơn một năm đi thể dục buổi sáng thì chị ta sinh con. Thế là chồng Thơm không muốn đi bộ nữa. Vợ dục thì anh ta bảo: Tạm nghỉ một thời gian rồi đi lại. Cô vợ chả cần quan tâm.
Khi đứa con của chị kia hơn một tuổi thì có dư luận đứa con trai chửa hoang đó giống đúc chồng Thơm, nhất là đôi chân vòng kiềng, da ngăm ngăm đen và hai ngón tay út cong cong như có tật. Nghe lọt tai, Thơm đến nhà chị ấy xem thực hư thế nào thì lời đồn quả không sai. Thơm chưa tin, vì chồng cô có bao giờ thoát khỏi tầm kiểm soát của vợ đâu? Cuối cùng chị ta bắt nọn chồng. Chị ta quả quyết đó là con của chồng. Chị ta dọa:
- Cô kia đã thừa nhận cả rồi. Liệu mà khai hết đi.
Anh chồng nhát gan lại thật thà nên công nhận chuyện đi bộ sáng sớm đã quan hệ với cô ấy tại rú Trằm cuối làng. Anh còn tiết lộ với vợ có mấy cặp trong xóm mà anh ta thường xuyên gặp tại rú đó, nói ra sợ đổ vỡ hạnh phúc gia đình họ. Anh chồng còn đổ lỗi cho người phụ nữ kia chủ mưu trước, rủ rê anh ta nên mới sinh chuyện. Càng nghe, cô vợ càng căm ghét bọn đàn ông đểu cáng. Thơm lồng lộn, xỉ vả chồng, định làm to chuyện, nhưng rồi nghĩ lại vợ chồng chỉ sinh 2 con gái, nay anh ta ngoại tình được đứa con trai, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, nói ra chỉ để thiên hạ cười xấu mặt. Vì chuyện này mà Thơm ốm mất mấy ngày, người rạc hẳn. Từ đó, chị ta cảnh giác chồng từng bước, không cho anh ta đi thể dục buổi sáng nữa. Thế mới khổ chứ. Có người gọi chồng đi bộ, chị vợ trong nhà nói vọng ra:“Tý nữa anh ấy mới đi”. Sáng nào chị ta cũng đay nghiến chồng:
- Chưa đã thèm thì cứ đi đi, đây không cấm. Còn mấy con cụt đọt dững mỡ đang chờ ở rú Trằm ấy…
Anh chồng là kẻ có tội nên chỉ biết im như thóc. Nếu cô vợ không phát hiện chuyện ngoại tình của chồng, biết đâu anh ta cùng cô hàng xóm kia tiếp tục có với nhau những đứa con khác? Chả biết chuyện nhà Thơm có lộ ra ngoài không mà từ đó về sau, mọi người vẫn đi bộ buổi sáng ngày càng đông nhưng theo từng cặp vợ chồng cùng người trong gia đình. Những gã đàn ông có tính lăng nhăng buộc phải thu mình, không dám hẹn hò mấy em “cụt đọt” đi bộ thật sớm đến chỗ vắng người để dan díu. Hầu như mọi gia đình ngấm ngầm có sự cảnh giác chồng hoặc vợ hay có tính lợi dụng rèn luyện thân thể buổi sáng để tiện “ăn vụng”. Nhiều người biết chuyện nhưng để bụng, cười thầm một mình. Vui thật. Thời nay có những chuyện rất lạ mà ngày xưa không ai sáng tác nổi.
Hai nàng hay ghen và tìm mọi cách giữ chồng đã dẫn đến sự bi đát hạnh phúc gia đình. Do quá ghen nên các chị nghĩ mọi thủ thuật giữ chồng, kết cục chả được ích gì. Hai nhà ấy như sống trong địa ngục. Một hôm, hai cô tìm đến nhau tâm sự, chia xẻ nỗi đau khổ. Cô nào cũng như người ốm dậy, phờ phạc đến tội nghiệp. Trong lúc buồn bã, cả hai rủ nhau đến nhà Hoài chơi. Đây là bộ ba ghen nhất xóm. Nhưng với Hoài, mọi người chưa hề nghe vợ chồng xung đột. Anh chị sống hạnh phúc như đôi chim cu, lúc nào cũng ở bên nhau. Anh chồng sau những giờ làm việc ở công ty là về nhà, quấn quýt bên vợ. Cô vợ không nghi ngờ chồng có chuyện mờ ám trong quan hệ nam nữ, mặc dù cô biết chồng mình hay vui tính nên công nhân ở công ty gần gủi, nhất là các cô nạ dòng. Chị vợ khôn khéo tìm cách giữ được chồng, không để xẩy ra tai tiếng, cuộc sống gia đình êm ấm, hạnh phúc thực sự. Khi bước vào nhà của Hoài, cả Thắm và Thơm ngạc nhiên vì trong phòng ngủ của vợ chồng Hoài có mùi nước hoa phảng phất, giống như phòng của đôi tân hôn. Hoài ở nhà mà trên mặt có điểm chút son phấn nên trông trẻ hẳn ra. Cùng lứa với nhau, cùng là nhà nông sao trông Hoài khác hẳn, lúc nào mặt cũng tươi tỉnh, không giống Thắm và Thơm ăn vận lòi xòi, mùi mồ hôi hăng hắc thường trực, gương mặt lúc nào cũng khó đăm đăm. Thấy Thắm và Thơm đến, Hoài mừng lắm. Nhìn cách ăn mang, trang điểm của Hoài, Thắm hỏi:
- Cậu đang chuẩn bị đi đâu à?
- Không.
- Sao thấy cậu trang điểm như chuẩn bị đi chơi?
Hoài cười:
- Lúc nào mà tớ chẳng như thế. Có phải cứ ra khỏi nhà mới trang điểm và ăn vận đẹp hay sao?
Còn Thơm Thì hỏi:
- Con trai cậu sắp cưới vợ hay sao mà trang hoàng phòng đẹp vậy? Nước hoa gì mà thơm ghê?
Hoài ngạc nhiên về những câu hỏi của hai bạn. Hoài giải thích:
- Phòng vợ chồng thì lúc nào mà chẳng trang hoàng đẹp và thơm như thế. Đàn ông không chán vợ là họ muốn lúc nào vợ mình cũng đẹp, duyên dáng, có sự hấp dẫn nên tớ làm đẹp mình là vì anh ấy. Vợ làm cho chồng chán thì anh ta đi tìm thú vui nơi khác là điều khó tránh khỏi. Các cậu còn ngây thơ quá.
Vui miệng, Hoài nói rất nhiều về chuyện quan hệ vợ chồng của mình. Thắm và Thơm vểnh tai nghe, rất ngỡ ngàng. Hoài bây giờ khác hẳn cô Hoài hay ghen ngày trước. Thắm uể oải nói:
- Vì chồng cậu không theo mái nên cậu mới nói thế. Cậu sướng thật.
Hoài bảo:
- Chồng tớ cũng là đàn ông, có nhiều cô đeo bám lắm, nhưng tớ có cách giữ chặt anh ta.
Thắm cho rằng Hoài chưa ở vào hoàn cảnh như mình nên mới vô tư như vậy, nếu vấp phải anh chồng hay máu gái sẽ biết lễ độ ngay. Thắm lấy hai bài thơ chép trộm trong sổ của chồng cho Hoài xem và bảo:
- Cậu đọc đi sẽ biết. Chồng như thế có chấp nhận được không? Nếu là cậu thì đã nổi tam bành, có khi xé xác anh ta ra ấy chứ.
Thắm nhìn mặt Hoài theo dõi thái độ có biểu hiện gì không. Xem xong hai bài thơ, Hoài phá lên cười:
- Cậu lạc hậu quá Thắm ơi! Thơ vui theo kiểu này bây giờ nhan nhản. Sống mà không tạo ra nụ cười thì buồn tẻ lắm. Tớ cho cậu xem bài thơ còn hay hơn nhiều. Thơ này chồng tớ chép về cho. Bài thơ nói cả phụ nữ và đàn ông mới vui cơ. Hai vợ chồng cứ nhẩm cho thuộc rồi cười mãi. Anh nào sáng tác kể ra cũng thông minh thật.
Thắm vội chộp ngay bài thơ có đầu đề: “Vợ và mái” từ tay Hoài:
Vợ là cửa cái
Mái là cửa sổ
Nhà nhiều cửa sổ càng sang
Cửa cái ta vẫn đàng hoàng vào ra
Cửa cái là của nhà ta
Không chừng cửa sổ thằng cha láng giềng?
Chờ Thắm đọc xong, Hoài cười hỏi:
- Thế nào? Nếu chồng cậu có bài thơ này trong sổ tay chắc cậu lồng lộn như máy bay phản lực nhỉ? Chính cậu tự mua dây buộc mình, tự làm khổ mình một đời. Phụ nữ nào chả ghen, nhưng ghen như cậu dễ làm đổ vỡ hạnh phúc như chơi.
Thắm bảo:
- Loại thơ phú nhố nhăng vẽ đường cho hươu chạy. Không tin nổi đàn ông. Thế mà cậu cũng cười được? Đàn ông rặt một lũ bội bạc như vậy, phải quản lý họ thật chặt mới yên tâm được.
Hoài vặn lại:
- Cậu nói phải quản lý chồng thật chặt nhưng có quản lý được đâu? Còn đàn bà thì sao? Đàn bà là tốt cả hay sao? Đàn bà không biết ngoại tình à? Nhiều chị em có vừa vặn gì đâu. Có ả đêm đêm nằm cạnh chồng mà đầu óc mơ màng tới chồng của cô hàng xóm? Chuyện đó có hiếm đâu? Ai mặc kệ, còn tớ giữ chồng thì phải yêu chồng, chiều chuộng chồng đúng nghĩa làm vợ…
Thơm xen vào :
- Cậu có bí quyết gì mà nói oai thế?
- Có chứ. Tớ tiết lộ cho các cậu bí quyết chiều chồng để lấy hết “vốn” của chồng nhé. Khi hết “vốn” thì họ phải quấn quýt bên vợ thôi. Nói nghe buồn cười nhưng tớ không đùa đâu. Chồng tớ rất khỏe, cái khoản ấy cũng được lắm. Nói ra các cậu đừng cười nhé. Chồng khỏe thì vợ có cách chiều để giữ chồng chứ.
Thắm và Thơm nghe Hoài nói vậy cứ ngớ ra nhìn nhau, rồi nhìn Hoài chờ đợi nó bày cách lấy “vốn” của chồng như thế nào. Chuyện lạ đây. Hoài thủng thẳng kể một cách tự nhiên:
- Các cậu biết không. Sáng nào chồng đi làm mà tối về thì không cần lo chuyện anh ta “bỏ vốn” chỗ khác, vì đến đêm sinh hoạt vợ chồng là biết ngay. Sáng nào anh ấy đi, có công chuyện phải ở lại cơ quan qua đêm thì trước khi ngủ dậy, tớ ôm riết anh ta, nũng nịu, vuốt ve khêu gợi. Thế là anh ta khoái lên, tự giác “chuyển hết vốn” cho vợ. Sau đó anh đi đâu tớ cũng yên tâm, chả sợ cô nào “ăn cắp vốn” của chồng. Mà đàn ông đứng tuổi như chồng bọn mình thì “vốn liếng” còn được là bao, chẳng dồi dào như hồi trẻ đâu mà phải lo thất thoát? Có khi ở cả tuần bên nhau mà chỉ bập bõm một đôi lần cho có lệ thôi. Chồng tớ trông béo tốt thế thôi nhưng cái chuyện ấy bây giờ có khi lại kém hơn chồng các cậu. Nhiều khi thấy anh đi làm về cứ ở nhà chơi bài với thằng con, tớ bảo đi loanh quanh đâu đó cho thư giãn mà anh không đi. Đàn ông là vậy đấy. Sống với chồng phải hiểu chứ. Đi buôn không có tiền, cũng như muốn đi với gái mà vợ lấy hết “vốn” là bó tay, chả làm ăn gì được. Các cậu nghĩ có đúng không? Biết ghen nhưng phải biết cách giữ chồng mới siêu chứ. Nhờ cách đó nên nhiều năm qua, tớ vừa giữ được chồng, vừa được chồng yêu thương thực lòng.
Thơm buồn bã, ngân ngấn nước mắt:
- Tớ chán lắm. Không khéo phải chia tay nhau. Càng nghĩ càng tức không chịu nổi.
Hoài khuyên bạn:
- Như thế được ích gì? Đời đâu còn trẻ nữa? Cậu có nghe lời một người thổ lộ tâm trạng sau khi dự phiên tòa ly hôn của người thân không:
Hãy cố yêu nhau mà sống
Mai rồi đời mình cũng qua?
Chúng ta săp làm bà nội bà ngoại cả rồi. Hãy cho qua tất cả mà sống vui vẻ, để cho con cháu không tủi thân khi ông bà chúng cuối đời mà mỗi người một ngả, ê mặt lắm. Cứ nghe tớ đi.
Hoài kể chuyện quan hệ vợ chồng của mình không giấu giếm, cũng để an ủi Thơm.. Bí quyết ấy đúng là siêu. Hai cô bạn lắng nghe, ngớ cả người. Hoài còn vui vẻ dặn:
- Chuyện tớ vừa kể, các cậu đừng nói ra ngoài nhé, ngại lắm.
Đang tâm sự, tự nhiên hứng lên, Hoài chỉ vào Thơm rồi tủm tỉm cười:
- Nếu như dạo nọ, Thơm muốn chồng không ngoại tình được thì trước khi đi bộ buổi sáng, cậu bắt anh ta trút hết “ vốn” cho cậu thì chả lo chuyện gì xảy ra cả.
Cậu thấy dại chưa? Nếu vào tay tớ là khác rồi. Thôi đừng buồn chuyện đó nữa. Cũng do sơ suất thôi mà. Nếu cậu gặp tớ sớm thì hay biết mấy .
Nghe Hoài nói như đùa, cả Thắm và Thơm đều phì cười. Chuyện kín đáo ấy chỉ có phụ nữ mới thổ lộ được với nhau thôi. Nghiệm lại thấy cũng có lý. Trông Hoài lúc nào cũng tươi trẻ, vô tư, cuộc sống gia đình ấm êm, chả lo chồng ngoại tình, chả cần rình mò theo dõi chồng đi đâu, đang làm gì? Thắm và Thơm bỗng thèm khát cuộc sống hạnh phúc của bạn. Mẹo giữ chồng của Hoài nói ra nghe ơn ớn thế nào ấy, chắc Thắm và Thơm không thể áp dụng được. Chuyện ấy còn phụ thuộc vào tình yêu, sự đồng cảm của cả hai người trong suốt quá trình chung sống. Mà Thắm và Thơm không tạo được những thứ đó trong cuộc sống vợ chồng từ lâu rồi. Bây giờ đã muộn. Nghĩ lại, phụ nữ có vô khối mẹo giữ chồng, chẳng có chuẩn mực chung nào cả. Chuyện phòng the tế nhị, của ai nấy biết.
Khi chia tay hai bạn, Hoài còn vui vẻ tiết lộ thêm một chuyện ngoài lề:
- Các cậu biết không, tớ hay ăn diện và trang điểm, thế mà mỗi khi tớ đi ra ngoài, có mấy tay đàn ông thấy vậy bám theo tán tỉnh, cứ tưởng tớ là gái chịu chơi, dễ sa ngã. Thật buồn cười. Về nhà, tớ kể lại với chồng. Anh ấy không ghen mà còn cười bảo:“Vợ anh có duyên thì mới có người thích chứ. Anh tin em mà. Cứ để cho chúng nó thèm cho vui. Mấy tay đàn ông cũng thật là ngố”. Từ khi nghe anh ấy nói thế, tớ giật mình, tự soát xét lại thói ghen tuông bóng gió của mình suốt một thời gian dài là vô căn cứ. Chồng tớ bắt tớ phải biết ăn diện, biết làm đẹp bản thân, khi đi ra ngoài là phải đàng hoàng, không giống nhiều ông chồng thấy vợ ăn mặc đẹp, điểm chút son phấn là trong lòng nghi ngờ, cảm thấy không ưa, luôn luôn cảnh giác mỗi khi vợ ra khỏi nhà.
Thắm bảo:
- Cậu bỏ được tính ghen chồng, giỏi thật. Tớ ấy à, đừng có hòng. Không ghen và không giữ là mất luôn.
- Tớ vẫn ghen chứ. Cô nào mà loạng quạng với chồng tớ thì coi chừng. Tớ cũng là nữ nhi mà. Nhưng ghen bây giờ khác thời đang còn trẻ.
Thì ra, tất cả phụ nữ đều ghen. Nhưng có chị bộc lộ trắng trợn làm chồng khó chịu, có chị kín đáo, khôn ngoan nên vẫn tạo được sự hấp dẫn với chồng, có chị còn tạo ra uy phong riêng làm cho chồng phải “sợ”, không dám lả lơi với người đàn bà khác. Đàn ông hãy liệu hồn mà sống cho đàng hoàng, nếu không sẽ phải đón nhận những cơn ghen như sấm sét của vợ giáng xuống thì cực thân lắm.
Hoài còn bộc lộ những lời rất tâm đắc với hai bạn:
- Vợ chồng là duyên số trời định rồi. Xấu tốt cũng là của mình. Trước mắt chồng, người vợ phải biết làm đẹp, cư xử thật dịu dàng, nhất là phải tôn trọng chồng. Có thế mới giữ được chồng. Tớ suy từ bản thân thì biết. Ghen thì lúc nào cũng u ám trong đầu, khổ lắm, tự giết chết tình yêu. Tớ ghen chồng còn hơn các cậu mà bây giờ biết tỉnh táo để giữ hạnh phúc gia đình thì biết thế nào rồi đấy.
Sau khi tâm sự với Hoài, Thắm và Thơm chợt nhận ra một điều cốt lõi: Lâu nay vì ghen mà họ đẩy chồng ra khỏi vòng tay yêu thương, trống vắng sự quan tâm săn sóc của vợ. Người chồng trong tâm trạng lúc nào cũng bất an, lo chống đỡ với sự ghen tuông của vợ nên tỏ ra chán nản, mệt mỏi. Mọi mối quan hệ xã hội của chồng bị thu hẹp, nhất là với người khác giới, ngồi chơi với bạn cũng không yên, cứ nơm nớp lo vợ gọi về bất cứ lúc nào. Không ít đàn ông phải ở vào hoàn cảnh như vậy, thật khổ. Họ chỉ biết sống theo nghĩa vụ chứ không còn tình yêu lãng mạn vợ chồng nữa. Sự ích kỷ, nếu không nói là thiếu trách nhiệm, không chịu vun đắp cho tình yêu ngày thêm nảy lộc đâm chồi đã làm cho cuộc sống gia đình mòn mỏi, nặng nề và cỗi cằn theo thời gian, tất yếu sẽ dẫn đến kết cục nhạt phai tình nghĩa vợ chồng, không như buổi đầu ngọt ngào, say đắm. Cái buổi đẹp như thần tiên của “ hai nửa” thuở hòa hợp chung sống ấy đâu rồi? Muốn trách chồng, trước hết người vợ phải tự nhìn lại mình xem có gì quá đáng với chồng không? Rất nhiều người vợ chỉ dặn chồng: “Anh đi làm nhớ đến bữa về ăn cơm với mẹ con em cho đỡ buồn”. Thế là tự khắc anh chồng đi có khứ, về có hồi thành thói quen. Có người vợ chỉ bảo: “Dạo này tai nạn giao thông ghê lắm. Mình có tuổi rồi, ăn nhậu phải có chừng mực kẻo sinh ra nhiều chuyện không hay, vợ con khổ lắm, anh nhé”. Chỉ mấy lời của vợ mà anh chồng “biết sợ”, không say sưa quá đà với bạn bè sau mỗi lần hết giờ làm việc, nếu có công chuyện phải về muộn liền nhắn tin cho vợ con yên tâm. Mà thói đời, khi ăn nhậu sa đà là đi liền với bê tha, rồi nảy sinh chuyện này chuyện nọ, không loại trừ chuyện đi tìm niềm vui chỗ có mấy em ca ve lúc nào cũng sẵn sàng đón tiếp, ôm ấp.
Trong cuộc sống vợ chồng có muôn vàn cách thể hiện sự quan tâm lẫn nhau để gìn giữ hạnh phúc gia đình. Phải biết thông cảm và chia sẻ với nửa kia của mình. Gìn giữ hạnh phúc gia đình, trách nhiệm và tình cảm lớn nhất, bao trùm nhất đều phụ thuộc vào người vợ. Bởi vì, người vợ còn có tấm lòng bao dung giống như tình cảm của người mẹ, đó là một thiên chức và quyền năng tối thượng của giới nữ mà đàn ông không thể thay thế được. Biết cách nắm được cái nửa kia của mình mà vẫn bảo toàn hạnh phúc gia đình mới là sự khôn khéo của phái ĐẸP, có đúng không hỡi NHỮNG NGƯỜI VỢ ĐÁNG KÍNH ?
Mách nước anh Hồng
Trả lờiXóaTrâu bò lấy dây mà dắc
Vợ thì lấy ..."giặc" mà lôi!
Lê Nguyên Hồng
Xóađã xem được blog của Lê Đức Trị. Đã đọc lời bình rồi.ok
Có lẽ có vài thao tác nữa mới để bạn bè gpos ý vào các bài của tôi được. Khi nào anh giúp tôi với nhé. Rất cần bàn tay có nghề vi tính của anh. tôi kém món này lắm, chỉ ai dọn là ăn thì tài nhất thôi. kể cũng hay hè.
Xóa