Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

CON ĐƯỜNG TUỔI THƠ

Như một nét son kẻ vào kỷ niệm
Nối tuổi thơ với mái trường xưa
Ríu rít bạn bè mỗi sớm mỗi trưa
Ôi thân thiết con đường tuổi nhỏ

Con đường thứ nhất với bao điều bỡ ngỡ
Lá rơi đầy, trang sách hóa bức tranh
Trống trường tan...mải đánh đáo, đánh khăng
Nắng đứng bóng tròn mẹ tìm hớt hải
Con đường hằn lên nỗi nhớ
Đường trẻ hoài một thuở sơ sinh.

Đây con đường những đêm hè trăng lên
Mẹ cấy đồng xa bước chân về mải miết
Sương sớm tan trên vai gầy đẫm nước
Cha đi cày thức mặt trời lên
Phút thẩn thờ từ buổi gặp mắt em
Giấc chiêm bao có con đường ẩn hiện...

Tuổi lớn khôn tìm về kỷ niệm
Con đường đi vào lòng như một tên gọi thiêng liêng
Ai từng qua đây và đã lớn lên
Nắng mưa xóa mòn dấu bước
Bao nẻo dọc ngang cuộc đời phía trước
Lối cũ nhạt nhòa theo lãng quên...

Để lại đằng sau nhiều con đường lạ- quen
Có những đoạn đường gập ghềnh gai góc
Có những đoạn đường xuống lên gấp khúc
Đường tuổi thơ liền với chân trời

2 nhận xét:

  1. Đường tuổi thơ liền với chân trời
    Xa tít tắp một thời yêu dấu ấy
    Ta về đây cùng ước mơ là vậy
    Một con đường đi đến mãi...tương lai
    ...
    Chúc bạn đêm vui ,ấm áp nhé!

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Cảm ơn HP đã có những vần thơ nối tiếp với bài thơ của mình. Chúc bạn một đêm thật vui vẻ. Thân mến!

      Xóa