Thơ: Lê Nguyên Hồng

Mưa cứ
rơi như lòng ai thổn thức
Lá
vàng bay mang bao nỗi ưu phiền
Cây đứng cô đơn như người yêu chờ đợi
Trước
mùa đông sao lòng ta không yên
Mùa
đông dài như nỗi bâng khuâng
Cây chuyển nhựa nhọc nhằn nuôi sự sống
Hơi
gió lạnh gọi tìm tia nắng âm
Đâu
sắc trời thu trong mắt ai cười ?
Trước
mùa đông buồn lặng lẽ em ơi
Hoa
trong cây vẫn đợi ngày xuân đến
Chỉ sợ
mùa đông giữ trái tim lạnh cóng
Để khối
buồn băng giá không tan !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét